Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3
  1. #1

    ID Topic: 20889 - Quảng bá thương hiệu Trà hoa vàng Ba Chẽ. 57

    (Dân Việt) Trà hoa vàng vốn là loại cây mọc tự nhiên trong rừng Ba Chẽ (Quảng Ninh) từ rất lâu. Với giá trị kinh tế cao, hiện loài cây này đã được bà con đưa vào trồng đại trà trên địa bàn huyện. Đây là sản phẩm hiếm hoi của tỉnh Quảng Ninh được công nhận là Địa chỉ xanh.
    Chống hàng giả cùng Tân Hoa Mai ngay hôm nay.
    Quảng bá thương hiệu Trà hoa vàng Ba Chẽ.
    Anh Nịnh Văn Trắng – Giám đốc Công ty cổ phần kinh doanh lâm sản Đạp Thanh (xã Đạp Thanh) là người tiên phong đưa cây trà hoa vàng từ rừng sâu về trồng trên đất đồi. Anh Trắng cho biết: Ngoài giá trị kinh tế thì trà hoa vàng còn là loài dược liệu quý. Theo “Camellia International Journal” - Tạp chí chuyên nghiên cứu về trà hoa vàng của thế giới, các hợp chất của trà hoa vàng có khả năng kiềm chế sự sinh trưởng của các khối u, giảm hàm lượng cholesterol trong máu, giảm triệu chứng xơ vữa động mạch do máu nhiễm mỡ, điều hoà huyết áp và chữa các bệnh về tim mạch, tiểu đường…”. Cũng theo anh Trắng, nhiều năm trước đây, thương lái Trung Quốc tìm mua trà hoa vàng với giá ngày càng cao nên bà con Ba Chẽ đã đổ xô vào rừng khai thác trà hoa vàng đến mức cạn kiệt. Năm 2009, anh Trắng đã thu gom trà hoa vàng bà con khai thác trong rừng về trồng trên đất đồi nhà mình.
    Đồng thời, anh Trắng còn liên hệ với các cơ quan chuyên môn, mời các nhà khoa học xuống tận nơi, một là để biết giá trị thực tế của cây, hai là tìm hiểu quy trình chăm sóc và cách thức nhân giống. Đến nay anh Trắng đã mở rộng diện tích trồng trà hoa vàng lên 5 ha.
    “Năm 2014 tôi được thu hoạch 1 ha trà đầu tiên. Sản lượng đạt khoảng hơn 1 tạ tươi tính ra 22 kg khô/ha, với giá 15 triệu đồng/kg khô. Quy trình trồng, thu hoạch, chế biến và bảo quản trà hoa vàng rất nghiêm ngặt. Phân bón cho cây chủ yếu dùng phân chuồng ủ hoai mục. Cây trà hoa vàng thường cho thu hoạch sau 2 – 3 năm chăm sóc, thời gian thu hái hoa từ tháng 10 đến tháng 2 (âm lịch). Khi thu hái trà hoa vàng, công nhân của công ty sẽ tiến hành phân loại hoa trà, sau đó sấy khô đem đóng túi hút chân không cẩn thận”, anh Trắng thổ lộ.
    Tem chống giả hologram
    Loại bỏ hàng giả bằng Tem chống giả ngay hôm nay.
    Cuối năm 2014, anh Trắng thành lập công ty CP kinh doanh lâm sản Đạp Thanh. “Năm 2015 tôi đã đăng ký nhãn hiệu, nhãn mác và mã vạch cho sản phẩm này. Năm 2016 này tôi đã chủ động được thị trường tiêu thụ trong nước mà không cần phụ thuộc vào thương lái Trung Quốc”.
    Ông Đỗ Ngọc Nam – Phó bí thư Thường trực Huyện ủy Ba Chẽ thông tin: “Đến nay, toàn huyện đã có 60 ha trà hoa vàng. Hiện, huyện đang phối hợp với Viện dược liệu T.Ư để giúp huyện khẳng định giá trị dược liệu của trà hoa vàng này”.
    Nhằm tuyên truyền, quảng bá giới thiệu tiềm năng, thế mạnh của địa phương, vừa qua, huyện Ba Chẽ đã lần đầu tiên tổ chức Lễ hội trà hoa vàng. Lễ hội đã nhận được sự quan tâm của rất nhiều người.
    Tem chống giả SMS - Tân Hoa Mai " Tôn Vinh Bảo vệ thương hiệu bạn "

  2.  

    HỖ TRỢ TƯ VẤN SEO NHƯ WEBSITE NÀY ! LICK VÀO TỪ KHÓA DƯỚI

    co nhan tao | ve may bay tet

    Thiết kế website tối ưu hóa SEO

    CHuyên SEO website giá rẻ

  3. #2
    Member Avatar của lamkana81
    Tham gia ngày
    Jan 2015
    Bài gửi
    30
    Bắt giữ xe vận chuyển trâu chết trương phình đi tiêu thụ

    Trong lúc tuần tra kiểm soát, Đội CSGT CA huyện Nghĩa Đàn (Nghệ An) đã phát hiện và bắt giữ vụ xe tải chuyên van tai hang hoa một con trâu đã chết bốc mùi, có trọng lượng gần 290 kg.

    Chiều 9/11, Đội CSGT huyện Nghĩa Đàn cho PV Dân trí biết, vụ việc được Đội CSGT CA huyện thực hiện vào hồi 18h15', ngày 8/11, tại km 209, quốc lộ 15A.



    Theo đó, vào thời gian trên tổ tuần tra kiểm soát, Công an huyện Nghĩa Đàn tiến hành kiểm tra xe ô tô tải mang biển kiểm soát 37C - 162.76 do Lê Doãn Linh, trú tại khối Tân Thọ, thị trấn Nghĩa Đàn điều khiển.

    Qua kiểm tra, lực lượng CSGT CA huyện Nghĩa Đàn phát hiện trên xe có chở một con trâu nặng khoảng 290 kg đã chết không rõ nguyên nhân. Tại thời điểm kiểm tra Lê Doãn Linh không xuất trình được các giấy tờ liên quan đến con trâu trên.

    Sáng 9/11, công an huyện Nghĩa Đàn đã bàn giao con trâu nói trên cho trạm Chăn nuôi và Thú y huyện Nghĩa Đàn xử lý theo qui định của pháp luật.

    Mới đây vào khoảng 8h45', ngày 25/10, tại km 647, đường Hồ Chí Minh thuộc địa phận thị trấn Nghĩa Đàn, tổ tuần tra, kiểm soát đội CSGT, Công an huyện Nghĩa Đàn phát hiện xe ô tô tải mang biển kiểm soát 89C - 048.73 do lái xe Trần Huy Liệu (SN 1970, trú tại xã Nghĩa Mỹ, thị xã Thái Hòa) điều khiển chở 250 kg thịt lợn.

    Tại thời điểm kiểm tra, tài xế không xuất trình được giấy tờ chứng minh nguồn gốc, giấy chứng nhận kiểm dịch, phương tiện chở không đảm bảo VSATTP. Tổ tuần tra đã thu giữ số tang vật nói trên và bàn giao cho trạm Chăn nuôi, thú y huyện Nghĩa Đàn xử lý.

    Trước đó không lâu, vào khoảng 24h đêm 12/10, trong khi đang làm nhiệm vụ tuần tra trên tuyến đường liên xã thuộc xóm 12, xã Nghĩa Trung, lực lượng CSGT công an huyện Nghĩa Đàn đã tiến hành kiểm tra xe tải BKS 29Z-0584 do lái xe Bạch Văn Thế, trú tại xã Nghi Trung, huyện Nghi Lộc điều khiển đang trên đường vận chuyển 150 kg thịt trâu về Vinh để tiêu thụ.

    Qua kiểm tra, lái xe không xuất trình được giấy tờ chứng minh nguồn gốc, giấy chứng nhận kiểm dịch và vệ sinh an toàn thực phẩm. Lực lượng công an Nghĩa Đàn đã tiến hành tạm giữ phương tiện và bàn giao số lượng thịt trâu nói trên cho Trạm thú y Nghĩa Đàn xác minh và xử lý theo đúng quy định.

    Nguồn: Dantri.vn

  4. #3
    Sinh viên thực tập Avatar của kieudienk
    Tham gia ngày
    Mar 2015
    Bài gửi
    10
    'Ông Tây nước mắm' Bruce Weigl nói gì về nước mắm Việt Nam?

    Tôi ngửi thấy mùi nước mắm lần đầu tiên trong lúc tên lửa và đạn cối pháo kích dữ dội, tại một nơi chúng tôi đặt tên là Trại Evans, một căn cứ của Lữ đoàn Kỵ binh bay số 1, trong chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam, cách Huế 35 km về phía bắc theo đường Quốc lộ số 1.

    Đối diện với hầm trú ẩn của chúng tôi - cái hầm đã cứu mạng chúng tôi rất nhiều lần - là một chiếc lều và hầm trú ẩn của những người lính Việt Nam Cộng Hòa. Lúc đó chúng tôi đã bị hai quả tên lửa 122 li nổ rất gần, và một mảnh tên lửa đã xé toang chiếc lều ngủ của những người lính Việt Nam Cộng Hòa, mặc dù lúc đó họ thoát chết vì đã kịp ẩn náu dưới hầm.

    Sau đợt pháo kích, tôi và một số đồng đội bước khoảng 50 mét, để quan sát mảnh tên lửa đã xé rách chiếc lều. Khi cách lều chừng 15 mét, chúng tôi bị choáng váng bởi một mùi nồng nặc hơn tất cả các loại mùi mà tôi đã từng tiếp xúc. Lúc đó tôi nghĩ phải có một người hoặc con thú to lớn nào đó đã chết và thối rữa gần đó.

    Tôi không kìm nén được cơn ho dữ dội, cơn ho đã khiến tôi phải hít thở rất sâu, và điều đó làm tôi mắc nghẹn và tiếp tục ho không thể kềm chế. Tôi di chuyển càng nhanh càng tốt xa khỏi cái lều đã bị tên lửa đánh trúng, nơi mà những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã trữ một lu nước mắm trên dưới 80 lít, một thứ không thể thiếu trong bữa ăn của người Việt.

    Sau đó tôi mới biết điều này, và biết rằng lu nước mắm đậm đặc đó bị mảnh tên lửa bắn vỡ. Nước mắm tràn vào lều, chảy xuống chiếc mương nhỏ gần đó.

    Nhưng có điều gì trong cái mùi nồng nặc đó làm tôi thích và nó lưu lại trong tôi. Một đôi lần ở trại căn cứ trên Quốc lộ số 1, nơi chiến trường đầy bom và lửa đạn, hoặc ở bãi đậu máy bay gần đó, tôi đã ăn cùng với những người lính Việt Nam Cộng Hòa - những người đã vui vẻ cho tôi nhập cuộc.



    Tôi rất biết ơn họ vì tôi ghét cay ghét đắng lương khô được cung cấp cho lính Mỹ. Có một lần trong những bữa ăn chung đó, tôi hỏi họ về nước mắm. Họ rất vui khi tôi đề cập đến nó – lúc này tôi đã biết đôi chút về tính cách của người Việt – và họ nhanh nhảu rót ra một ít, chan lên một chén cơm trắng nhỏ và đưa cho tôi. Thật là ngon: một sự phối hợp tuyệt vời giữa sự đậm đà và ngọt ngào, và sự trù phú của một dòng sông chảy về bóng tối nơi thời gian chiếm hữu.

    Khi mùa xuân tới, tôi làm một việc mà tôi luôn làm trong mỗi mùa xuân: câu những con cá hồi to đã nảy nở sinh sôi nơi những con sông, dòng suối gần nhà.

    Vì thế tôi quyết định mà không cần suy nghĩ nhiều, là mình sẽ tự làm nước mắm.

    Tôi ra cửa hàng vật liệu tìm mua dây thép và đinh. Dùng những thanh gỗ thừa trong ga-ra ô tô của cha tôi, tôi dựng một giàn phơi thông minh giá rẻ nhỏ. Tôi lấy một chiếc chảo từ bếp của mẹ tôi, dùng gạch kê nó dưới giàn phơi để đón lấy chất lỏng từ những con cá đang rữa ra.

    Tôi biết rằng tôi phải chờ chúng rữa, vì thế tôi vào nhà và quên mất nước mắm của riêng tôi, đang lên men đằng sau ga-ra ô tô của cha tôi tại thị xã Lorain, tiểu bang Ohio, cách cuộc chiến vẫn đang ác liệt mười hai nghìn dặm. Tôi quên như tôi đã để quên phần lớn trí nhớ của mình lại cuộc chiến ấy.

    Tôi quên cho đến một buổi tối, tôi đang ngồi trong nhà của cha tôi, nhìn ra cửa sổ. Tôi không nhớ tôi đã nghĩ gì, nhưng tôi nhớ rằng lúc đó tôi đã loay hoay tìm lối đi cho mình. Tôi biết rằng chiến tranh đã ăn vào tôi và bám riết, không buông tha tôi.

    Ngồi trong căn nhà của cha, tôi nghe có sự náo động bên ngoài và bước sát đến cửa sổ, nhìn ra ngoài và thấy nửa tá xe cảnh sát đang đỗ bên đường và những khoảng sân ngập xanh màu áo cảnh sát. Tôi đi ra ngoài và nhập vào đám đông nơi hàng xóm của tôi đang tụ tập. Tôi hỏi người cảnh sát thường tuần tra quanh khu vực tôi sống rằng điều gì đang xảy ra vậy.

    “Có người báo với chúng tôi rằng có một xác chết ở một trong những căn nhà này,” anh ta nói.

    “Tại sao họ nghĩ thế?” tôi hỏi.

    “Chúa ơi,” anh ta thốt lên “vì cái mùi nồng nặc này. Anh không ngửi thấy nó sao?”

    Đứng giữa con phố, ban đêm, xung quanh tôi hàng xóm đang tụ tập như thể một nghi lễ, những chiếc sân nhà đầy cảnh sát, tôi hít hơi thở sâu đầu tiên từ khi tôi ra ngoài.

    Xem tiếp: Thethaovanhoa.vn